- Ngày trước ông bà thương con cháu thì để ĐỨC cho con cháu.
- 20 năm qua cha mẹ thương con cháu thì để ĐẤT cho con cháu.
- Ngày nay, rất nhiều cha mẹ bắt đầu mong muốn để lại TƯ DUY cho thế hệ truyền thừa .
Mỗi thế hệ đều thương con theo cách mà thời cuộc cho phép. Nhìn lại ba chặng đường, chúng ta sẽ thấy rõ tài sản thật sự đang dịch chuyển từ vật chất sang năng lực.
1. Ngày xưa: Để Đức
Ông bà ta nghèo tài sản, nhưng giàu niềm tin. Thương con là "để đức", nghĩa là dồn toàn lực cho việc học, cho nếp nhà, cho nhân cách. Một đứa trẻ được dạy biết kính trên nhường dưới, biết lao động, biết giữ chữ tín, thì đi đâu cũng sống được. Đức là vốn gốc, vì thời đó đất đai còn nhiều, tiền bạc ít biến động, nhưng người không có đức thì giữ không nổi thứ gì.
2. Hai mươi năm qua: Để Đất
Bước vào thời mở cửa và sốt đất, tình thương được dịch thành sổ đỏ. Cha mẹ cày cuốc, tích lũy, vay mượn để mua thêm một nền, một căn, một mảnh vườn, với một niềm tin giản dị: có đất là con cháu đỡ khổ. Đất đã giúp nhiều gia đình đổi đời thật. Nhưng đất cũng tạo ra ảo tưởng an toàn. Tôi đã gặp không ít bạn trẻ nhận được vài mảnh đất từ cha mẹ, nhưng sau 5 năm thì bán hết, vì không biết cách tạo ra dòng tiền từ nó.
3. Bây giờ: Để Tư Duy
Trong 3 năm gần đây, khi làm việc cùng các anh chị doanh chủ, tôi thấy một sự tỉnh thức rất rõ. Họ không còn hỏi "để lại cho con bao nhiêu tỷ", mà hỏi "làm sao để con tôi hiểu được tiền".
Bởi vì họ nhận ra, tài sản lớn nhất không phải là tiền, càng không phải là đất, mà là hệ tư duy vận hành tiền. Hệ tư duy đó có ba chân kiềng:
• Tư duy kiếm tiền: Hiểu giá trị đến từ việc giải quyết vấn đề cho người khác, chứ không phải từ may mắn hay quan hệ. Con biết tạo ra giá trị, tiền sẽ tự tìm đến.
• Tư duy quản trị tiền: Biết phân bổ, biết đầu tư, biết nói không với tiêu sản. Giữ được tiền khó hơn kiếm được tiền.
• Tư duy bảo vệ tiền: Hiểu về pháp lý, về rủi ro, về cấu trúc tài sản gia đình. Đây là thứ giúp của cải không bị mất đi sau một quyết định sai hay một biến cố.
Đức vẫn là gốc. Đất vẫn là công cụ. Nhưng nếu không có tư duy, đức dễ thành nhu nhược, đất dễ thành gánh nặng.
Thương con ngày nay, có lẽ là bớt mua thêm một mảnh đất, để dành thời gian đó ngồi xuống cùng con một buổi tối mỗi tuần, mở sổ thu chi, phân tích một thương vụ thật, cho con quyền sai và sửa sai khi số tiền còn nhỏ.
Tài sản lớn nhất cha mẹ để lại cho con cháu không phải là tiền, là tài sản mà là một hệ tư duy kiếm tiền, quản trị tiền và bảo vệ tiền.
Vì cuối cùng, thứ chúng ta để lại không phải là thứ con có, mà là thứ con trở thành

